14-10-2014 08:38:57

Bài PR

Người tự kỷ - Thành viên bị lãng quên

Xem các bài viết của admin »
Tạo bởi admin
Tags:
Nguyên nhân của bệnh tự kỷ chưa được tìm ra, nhưng nếu phát hiện sớm, được điều trị thuốc men và phương thức giáo dục thích hợp thì khả năng hòa nhập với xã hội, cộng đồng của các em là rất lớn.

Một tình huống dở mếu dở cười xảy ra. Có cặp vợ chồng muốn vào trong xem lũ mèo, nhưng cậu đứng trước cửa rất lịch sự nói “Excuse me. No dog allowed /Xin lỗi. Chó không được phép bước vào đây”.

Đến Mỹ đầu tháng 12, vào đúng mùa lễ. Lần đầu tiên đi shopping, không chỉ tôi mà cả ông xã cũng choáng váng mặt mày với hàng họ giăng đầy như mạng nhện. Sau mấy tiếng lang thang ngắm nhìn, chúng tôi dừng chân ở vườn phun nước. Vừa ngồi xuống bệ xi măng ngắm cá cảnh, rùa vàng, bọn tôi trố mắt nhận ra ghế đá phía bên kia có rất nhiều người kỳ dị. Bốn gương mặt, 2 nam, 2 nữ thật khó đoán tuổi vì sự ngây ngô và những đặc điểm bất thường: nhỏ bé, vai rộng, cổ ngắn, mặt phẳng, mũi hin… nhưng chắc chắn họ là thành viên trong cùng gia đình vì có những nét rất giống nhau. Thoạt đầu họ gợi cho tôi sự liên tưởng đến nhóm người từ hành tinh khác, nhưng ngay lập tức lại nhớ đến người chị họ hiền lành ngớ ngẩn ở chốn quê nhà, mặc dù chị không có vẻ ngoại hình kỳ dị. Điều làm tôi ngạc nhiên là sự xuất hiện của cả một nhóm người đặc biệt như vậy lại không gây nên bất cứ hiếu kỳ tò mò nào của người qua lại. Chỉ có một vài ông bà già dừng chân trò chuyện với hai người bảo hộ, và vài đứa trẻ chừng ba bốn tuổi mang gói bánh mời họ cùng ăn.

 

 

Mấy tháng sau, đang tính tiền ở siêu thị tôi chợt sững người khi xuất hiện trước quầy của mình là một nhóm đàn ông lạ lùng khác, cũng 4 người, một già, 3 thanh niên nhưng khác với nhóm người nhỏ bé trầm lặng bên vườn phun nước, họ đều cao lớn và ồn ào như đám trẻ con. Hai người bảo hộ, một chất đồ lên bàn tính tiền, một luôn miệng nhắc nhở “Mike, đứng ở đây… Nick không động vào máy… Herry, chưa được mở đồ ăn….”. Anh chàng có tên là Nick giơ tay chào, toe toét cười với tôi. Còn cậu Henry thì gầm gừ bất mãn, dớt rãi chảy lòng thòng bên mép. Người đứng tuổi và cậu thanh niên còn lại thì ngoan ngoãn phụ giúp việc bỏ đồ vào túi, chất lên xe rồi đẩy ra ngoài. Tôi cứ trân trân nhìn theo cho đến lúc bị manager nhắc và nhận ra tất cả khách hàng tấp nập ra vào đều coi như chẳng có sự cố gì xảy ra, chỉ có tôi là người duy nhất theo dõi họ.

Nguyên nhân của bệnh tự kỷ chưa được tìm ra, nhưng nếu phát hiện sớm, được điều trị thuốc men và phương thức giáo dục thích hợp thì khả năng hòa nhập với xã hội, cộng đồng của các em là rất lớn.

Nguyên nhân của bệnh tự kỷ chưa được tìm ra, nhưng nếu phát hiện sớm, được điều trị thuốc men và phương thức giáo dục thích hợp thì khả năng hòa nhập với xã hội, cộng đồng của các em là rất lớn. Ảnh minh hoạ.

Dần dần tôi phân biệt được nhóm người thứ nhất mắc bệnh Down, do đột biến gen, chịu sự biến dạng của gương mặt và trí thông minh không phát triển. Nhóm thứ hai là những người Tự kỷ/Autisim, thiếu khả năng hòa nhập với cộng đồng do thần kinh phát triển rối loạn, tuy có hành vi khác thường nhưng không bị biến dạng về hình thể. Tôi vỡ lẽ, sự không may như hạt giống sai lệch từ trên trời rắc xuống, bất cứ nơi nào trên trái đất cũng phải đón nhận, ngay cả tại xứ sở được coi là khoa học hiện đại nhất này. Không những thế, theo con số thống kê thì Mỹ còn chịu tỷ lệ trẻ mắc bệnh tự kỷ cao nhất thế giới – cứ 1.000 người thì có tới 20 người mắc bệnh, trong khi tỷ lệ chung trên thế giới chỉ là 1 hoặc 2/1.000. Nhưng lạ thay ở quê hương tôi nơi còn muôn vàn khó khăn thì người mắc bệnh này thường bị nhốt giữ trong nhà để tránh sự hiếu kỳ, bàn phiếm của thiên hạ, còn ở đây nơi phố phường hào hoa bóng nhoáng những thân hình dị tật thì lại có thể đến chốn công cộng mà không hề gặp bất cứ sự trêu chọc kỳ thị nào.

Ngoài xã hội, tại sao người Việt Nam chúng ta chưa mở lòng được với người bệnh Down, Tự kỷ? Trong gia đình, tại sao bậc làm cha làm mẹ khó có thể chấp nhận thực tế khi con mình không may mắc phải chứng bệnh này? Phải chăng đây là mặc trái của quan niệm nhân quả, động viên người ta tu nhân tích đức, chịu khổ chịu nhục để chờ đợi kiếp sau sung sướng, nhưng lại gieo rắc ấn tượng nặng nề, nếu như hôm nay gặp tai ương bất hạnh thì đó là nghiệp báo của cha ông để lại. Hay tại vì khao khát giống nòi quá mãnh liệt, vì tư tưởng hy sinh sống vì con, chết vì con – khiến người Việt Nam ta chỉ chờ đợi sự thành đạt của con cái, mà không có tâm lý chấp nhận khuyết tật của những đứa con mình mang nặng đẻ đau.

Những đứa trẻ tự kỷ, bản thân chúng vô tội, và bố mẹ chúng cũng không phải là nguyên nhân gây nên chứng bệnh cho con. Nguyên nhân của bệnh tự kỷ chưa được tìm ra, nhưng nếu phát hiện sớm, được điều trị thuốc men và phương thức giáo dục thích hợp thì khả năng hòa nhập với xã hội, cộng đồng của các em là rất lớn. Không thể thành công xuất sắc, không trở thành giáo sư hay nhà kinh doanh nhưng các em hoàn toàn tự lo được cho bản thân khi trưởng thành. Đó là chưa kể tới có những em mang trong mình năng khiếu bẩm sinh về một lĩnh vực nhất định: hội họa, âm nhạc, toán học… tài năng này sẽ bị thui chột nếu chúng ta giấu kín các em trong bốn bức tường. Vì vậy, nếu thấy con có biểu hiện chậm phát triển, các bậc cha mẹ hãy dũng cảm chấp nhận, mau chóng kết hợp với bác sĩ, chuyên gia tâm lý tìm hướng điều trị chứ đừng mất niềm tin, tự mình vật lộn cả đời với con; và nếu cần, cha mẹ hãy lên tiếng đấu tranh bảo vệ nhân quyền cho con em mình

Cách đây vài tháng trong một lần cùng con gái làm công việc tình nguyện ở Trung tâm chăm sóc Mèo, tôi dẫn theo cậu bé 10 tuổi đi cùng. Một tình huống dở mếu dở cười xảy ra. Có cặp vợ chồng muốn vào trong xem lũ mèo, nhưng cậu đứng trước cửa rất lịch sự nói “Excuse me. No dog allowed /Xin lỗi. Chó không được phép bước vào đây”. Cặp vợ chồng ngạc nhiên, nhìn, tất nhiên chả có con chó nào quanh quẩn - rồi nhún vai mở cửa. Nhưng cậu bé chỉ vào cái biển nhỏ đọc dòng chữ, nhắc lại “Xin lỗi. Chó không được phép bước vào đây”. Ông chồng mắt đỏ vằn. Bà vợ trừng mắt ngó nhìn con gái tôi đang đứng chết trân!!! Con gái vốn rất mau mồm mau miệng nhưng không thể giải thích trước mặt cậu bé rằng “Xin ông bà đừng giận. Cậu ấy mắc bệnh tự kỷ. Cậu ấy chỉ muốn nhắc nội qui ở đây là không được mang chó vào thôi”.

Đúng vậy. Cậu bé này tôi đã từng chăm sóc từ khi cháu hai tháng, vừa mặc chứng bệnh Down (do sự đột biến trong nhiễm sắc thể thứ 21), vừa bị cả căn bệnh tự kỷ. Bây giờ cháu đã 10 tuổi, tất nhiên quá hiếu động và thiếu khả năng kiềm chế nhưng có vẻ bề ngoài hoàn toàn bình thường và có trí nhớ tuyệt vời, có khả năng học hỏi nhanh và kỹ năng giao tiếp vô cùng lịch sự (!) Cháu rất ham tìm tòi khám phá cái mới và thích chia sẻ kiến thức với mọi người – nên mới xảy ra chuyện hiểu nhầm nói trên. Cặp vợ chồng nọ tưởng cậu ví họ là chó, không được vào trong dọa mèo nên nổi giận. Bởi vì họ không thể ngờ trước mắt mình là một cậu bé bị cả hai căn bệnh dị thường, lúc hai tuổi đứng không vững, không có khả năng nói vì cơ miệng quá yếu, phải đeo yếm thấm nước dãi chảy ròng ròng liên tục, luôn sờ lắc đồ vật mà không để ý tới bất cứ người nào xung quanh. Cháu được như thế này là nhờ người mẹ kiên cường chống lại định mệnh và nhờ tình thương vô bờ bến của bà ngoại, bất cứ ở đâu, bất cứ nơi nào cũng luôn thể hiện cháu là “Cục vàng của bà”. Tất nhiên không phải đứa trẻ nào mắc bệnh Tự Kỷ ở đây cũng đều may mắn như cậu bé này. Nhưng các em vẫn được đến trường, nặng thì học riêng một lớp đặc biệt, nhẹ thì tùy khả năng mà vẫn có thể ngồi chung ghế với bè bạn cùng lứa tuổi. Các em hòa nhập vào xã hội, giống như người da đen bên người da trắng, như kẻ chỉ có vài đồng trong túi vào khu shopping cùng với người có bạc triệu trong ngân hàng.

Người Việt Nam ta vốn thường tự hào giàu lòng nhân ái. Kinh tế đổi thay, ngày càng có nhiều cá nhân và doanh nghiệp ủng hộ cho cho người nghèo, người khó, người gặp hoàn cảnh éo le. Tuy nhiên dường như chúng ta chưa nhận ra một nhóm thành viên đặc biệt – không nhiều nhưng có mặt ở mọi nơi, mọi miền, mọi tầng lớp xã hội đang rất cần được quan tâm: Ngưởi Tự Kỷ. Vậy chúng ta hãy thay đổi cách nhìn, hãy mau chóng thông lối, mở đường đưa người Tự Kỷ hội nhập với cộng đồng trong vòng tay thân ái.

Nguồn:

Tác giả

Tìm kiếm

Bài có bình luận mới


0 Bình luận

Hãy là người bình luận đầu tiên!

Bình luận Facebook
Đăng nhập: Facebook | Yahoo | Google trước khi bình luận

Gởi trả lời









Làm đẹp mỗi ngày | khay nhua cong nghiep | xe day hang sieu thi | bong den philip | dang ky ten mien | vps giá rẻ | chỗ đặt máy chủ | thuoc diet moi | van chuyen duong bien | chuyen phat nhanh di singapore